Lễ Đức Mẹ Sầu Bi (15.9): Mẹ đứng đó

Không có gì ngạc nhiên khi chúng ta mừng kính lễ Đức Mẹ Sầu Bi (15.9) ngay sau lễ Suy tôn Thánh giá (14.9). Theo khía cạnh con người, Giáo hội muốn diễn tả sự đau buồn của Đức Mẹ sau khi mất đi người Con yêu dấu của mình là Đức Giêsu.

Tuy nhiên, không vì thế mà Mẹ chùn bước, quỵ ngã. Trái lại Mẹ đã đứng vững dưới chân Thập giá như lời bài hát “Mẹ đứng đó” của Linh mục Kim Long: “Mẹ đứng đó khi hoàng hôn tím màu, nhạc thương trầm buồn hắt hiu, đồi cao u hoài loan máu đào…”; “Mẹ đứng đó, tâm hồn tê tái sầu, hiệp thông cùng con dấu yêu…”

Chiêm ngắm Tình yêu

Lễ Suy tôn Thánh giá (14.9) 

Đối với người đời, hình ảnh thập giá là một điều gì đó đau đớn tột cùng và một sự thất bại thê thảm. Tuy nhiên, với người Công giáo thì khác, thập giá là biểu tượng của hy sinh, của tình yêu và vinh quang.

Hôm nay Giáo hội mời gọi chúng ta cùng nhau suy tôn Thánh giá, tức là chiêm tình yêu tự hủy của Thiên Chúa dành trọn cho con người. Chính nơi thập giá ấy, ơn cứu chuộc đã đến với con người và cánh cửa trong thân phận làm con Thiên Chúa được rộng mở.

Lễ sinh nhật Đức Maria: Niềm hy vọng cho nhân loại

Sự ra đời của mỗi một con người luôn mang đến niềm vui và hạnh phúc cho mỗi gia đình và toàn nhân loại. Hơn thế, sự hiện diện của một con người mới trên cõi đời như là dấu chỉ của hy vọng cho thế gian.

Qua tình yêu, người cha và người mẹ đã cộng tác với Thiên Chúa trong công việc sáng tạo và vun đắp cho sự sống của con người. Mỗi người con sinh ra sẽ là những niềm hy vọng cho cả Giáo Hội và xã hội, vì qua những mảnh đời nhỏ bé ấy, tình yêu và bình an của Thiên Chúa được trao ban đến cho thế giới.

Khoảng lặng của Cha

Trải qua cả một quảng đời, có những lúc ta thấy mình đắm chìm trong hạnh phúc, có những giây phút ta bị giày vò bởi đau khổ. Có những khi ta nhiệt huyết cuồng say lao vào cuộc sống, nhưng lại có khi ta miên man trầm ngâm cùng với nhiều tâm tư, suy nghĩ. 

Những lúc trầm ngâm suy tư ấy, ta gọi đó là “khoảng lặng” của dòng chảy cuộc đời. Đó là khi con người ta chững lại một khoảng nào đó trong trên hành trình không ngừng của cuộc sống. Đó là lúc tâm trạng ta như bổng dung giật mình ngẫm lại những gì đã qua. Nhưng, trong những khoảng lặng ấy của cuộc đời ta có bao giờ xuất hiện hình bóng Thiên Chúa không? Hay chính ta lại tạo nên những khoảng lặng ấy trong tâm tư của Chúa?

Chia sẻ vui buồn

Cuộc sống sẽ trở nên tươi đẹp hơn nếu chúng ta biết san sẻ những niềm vui và nỗi buồn cho nhau. Tình người sẽ thắm thiết hơn khi chúng ta biết cùng nhau chung tay xâp đắp tình thương nơi đời sống thường ngày.

Là phận người giữa muôn vàn gánh nặng của cuộc sống, chúng ta không thể tránh khỏi những lúc mệt mỏi, chán chường. Tuy nhiên, cũng sẽ có những niềm vui to nhỏ cách này hay cách khác thường xuyên đến với ta. Nếu chúng ta biết chung hưởng niềm vui thì hạnh phúc sẽ được lớn lên, và nếu chúng ta biết chia sẻ nỗi buồn thì đau khổ sẽ được vơi bớt.

Vội trách người – chậm trách mình

Mỗi một chúng ta được Tạo Hoá ban tặng cho những món quà riêng trong khả năng của mình, nhưng là phận người nên trong ta vẫn luôn ẩn chứa những yếu đuối, bất toàn. Hơn thế nữa, trên đường đời lắm chông gai và nhiều thách thức này, ta khó mà tránh khỏi những vấp ngã, lầm lỗi.

Tuy nhiên, có một sự thật hiển nhiên mà hầu như ai trong chúng ta cũng mắc phải đó là trong những lúc thất bại, sai lỗi ta thường trách người mà chẳng trách mình. Ta luôn nghĩ người khác sai, còn cho mình đúng. Ta luôn đổ lỗi cho người khác mà chẳng bao giờ nhận lỗi về mình.

Thân xác chúng ta là đền thờ của Thiên Chúa

Đối với những người Công Giáo thì con người chúng ta còn có một ý nghĩa cao siêu hơn như thánh Phaolô đã viết: “anh em lại chẳng biết rằng thân xác anh em là Đền Thờ của Thánh Thần sao? Mà Thánh Thần đang ngự trong anh em là Thánh Thần chính Thiên Chúa đã ban cho anh em. Như thế, anh em đâu còn thuộc về mình nữa” (1Cr 6,19). 

Tuy nhiên, không nhiều người ý thức được điều này. Chúng ta cứ nhầm tưởng thân xác thuộc sự thống trị hoàn toàn của mình, cho nên mọi sự nơi con người là do ta quyết định. Một trong những tư tưởng như thế đã và đang ăn sâu vào tiềm thức của nhiều người, cách riêng là giới trẻ, khiến họ không còn coi trọng và giữ gìn thân xác mình một cách đúng mực.

Tình đầu - Tình cuối

Đôi khi trong tình yêu, tình cảm đến từ lúc nào ta chẳng hay, trái tim rung động lúc nào ta chẳng biết. Nhưng giây phút đầu tình yêu gõ cửa trái tim luôn là khoảnh khắc in đậm trong tâm trí bởi sự hồn nhiên, ngại ngùng trong sự giản dị của nó.

Do đó, tình cảm mong manh, non nớt nhưng bồi hồi và lãng mạn của giây phút đầu luôn là ký ức đẹp đối với những ai đã và đang yêu.

Ta vẫn thường hay gọi mối tình đầu, vậy phải chăng sẽ có mối tình thứ 2, thứ 3 …và mối tình cuối cùng? Có khi nào tình đầu sẽ là tình cuối?

Tháng Năm: Hoa Lòng Dâng Mẹ

Trong muôn vàn vẻ đẹp trang hoàng và tiềm ẩn của vũ trụ này, thì hoa là một trong những vẻ đẹp kỳ diệu và hấp dẫn mà Thiên Chúa đã dựng nên. Sự phong phú và đa sắc của hoa đã tô điểm cho trái đất này thêm lộng lẫy và nên thơ.

Hoa đã trở thành một người bạn thật thân thiết với con người. Khi vui người ta tặng hoa để chúc mừng lẫn nhau. Khi buồn người ta cũng trao gởi lẵng hoa như trao gởi tấm lòng đồng cảm thân thương. Hoa là là nhịp cầu để con người trao gửi tình yêu và tình người cho nhau.

Chúa Thánh Thần - hiện thân của Lòng thương xót Chúa

Ngôi Lời nhập thể là một minh chứng sống động về Lòng thương xót của Thiên Chúa. Thực tế cho thấy, Lòng thương xót đã được tiếp diễn liên tục và xuyên suốt trong lịch sử loài người. 

Mầu nhiệm Thập giá là đỉnh cao của Lòng thương xót, là chóp đỉnh mà ơn Cứu độ đã đổ tràn trên nhân loại khi Máu và Nước từ cạnh sườn Đức Kitô chảy ra. Lòng thương xót đã không dừng lại khi Chúa Giêsu về Trời mà còn tiếp tục được tái hiện nơi Chúa Thánh Thần - Đấng mà Thiên Chúa đã gửi đến để bảo trợ và hướng dẫn chúng ta trên hành trình trần gian.