Giáng Sinh: Dấu chỉ sự Bình an

Giữa thế giới hôm nay có lẽ sự bình an là điều mà ai trong chúng ta cũng mong ước. Đặc biệt cuộc sống đang ngày càng đối điện với nhiều cạnh tranh và khó khăn thì những giây phút bình an lại trở nên khan hiếm hơn bao giờ hết.

Mỗi độ Giáng sinh về, chúng ta lại ngân nga câu hát “Vinh danh Thiên Chúa trên trời. Bình an dưới thế cho người thiện tâm.” Thật thế, Hài Nhi Giêsu đã đến để xóa sạch tội lỗi và mang lại bình an cho muôn dân. Bình an đã đến với nhân loại khi con người được giao hòa và trở nên con cái Thiên Chúa qua Đức Giêsu Kitô. Chính Ngài là “Hoàng tử Bình an”.

Benedictus – Chúc tụng Thiên Chúa

(Suy niệm 24.12)

Bài ca Benedictus – chúc tụng Thiên Chúa thật thích hợp đối với tâm tình của mỗi một người Kitô hữu trong những giờ cuối cùng trong thời khắc thiêng liêng đợi chờ Con Một Thiên Chúa hạ sinh.

“Chúc tụng Đức Chúa là Thiên Chúa It-ra-en, đã viếng thăm cứu chuộc dân người.” Lời ca tạ ơn đã được ông Dacaria cất lên nơi chính cõi lòng hoan hỉ của ông. Niềm vui khôn tả nơi tâm hồn đã khiến ông không ngớt cất cao lời ca ngợi ấy.

Gioan Tẩy giả - chứng nhân Mầu nhiệm Giáng sinh

(Suy niệm 23.12)

Suốt thời gian Mùa Vọng, Phụng vụ Giáo hội liên tục lặp lại hình ảnh của Gioan Tẩy giả như là một nhân chứng sống động cho Mầu Nhiệm Con Thiên Chúa giáng trần. Gioan Tẩy giả là một nhân vật quan trong khi Thiên Chúa mở đầu thời kỳ cứu chuộc được Tân Uớc gọi là thời sau hết. Ngài được Phúc âm nói đến như một vị tiền hô của Chúa Giêsu và một hình ảnh của Đức Kitô.

Được gọi là Vị Tiền hô, Gioan Tẩy giả dường như được sinh ra cho một sứ mệnh: con sẽ là tiên tri của Đấng Tối Cao. Một vị tiên tri can đảm không sợ quan quyền cũng như vua chúa, được mọi người kính nể, đến nỗi người ta lầm tưởng ngài là Đấng Cứu Thế. Tuy can đảm, nhưng ngài rất khiêm tốn: Tôi không xứng đáng cúi xuống cởi dây giày cho Người. Và người đó chết một cách anh hùng với sứ mệnh làm chứng cho sự thật.

Magnificat – Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa

(Suy niệm 22.12)

Đức Kitô không những đến trần gian để giao hòa con người với Thiên Chúa, mà Ngài còn là kiểu mẫu của con người đã được giao hòa. Ngài đến đế mang hơi ấm Tin Mừng đến cho nhân loại. Tin mừng ấy chính là con người được cứu rỗi, được yêu thương, và không có gì phù hợp với Tin mừng cho bằng thái độ phấn khởi vui tươi trong cuộc sống.

Đức Maria là người đầu tiên đón nhận Ơn Cứu độ. Thái độ của Maria chính là gương mẫu cho mỗi một người Kitô hữu. Mẹ đã mau mắn đáp lời thưa xin vâng để công trình Cứu độ của Thiên Chúa được hiện hữu. Mẹ đã ra đi đến với Isave để báo tin vui, và trong một giây phút gặp gỡ thiêng liêng ấy, Mẹ đã để cho lời ca của cả một dân tộc được hát lên. Bài ca ấy qua muôn thế hệ được Giáo hội lấy làm chính lời kính của mình.

Học nơi Đức Maria lời thưa ‘xin vâng”

Cuộc sống con người luôn gắn liền với những lời mời gọi thôi thúc trong lương tâm qua từng biến cố với những cảm nhận khác nhau. Có những lời mời gọi rõ ràng và rất khả quan, nhưng cũng có những lời mời gọi có đầy bất ngờ. Nhưng dù thế nào đi nữa thì việc đáp lại mời gọi của lương tâm con người luôn cần một sự cân nhắc kỹ lưỡng và nhạy bén trong mọi trường hợp để có thể đi đến những quyết định chính xác và đúng hướng.

Trong đời sống đức tin cũng vậy! Câu chuyện xảy ra với Đức Maria năm xưa trong lúc Sứ Thần truyền tin. Trước một cô thôn nữ chân quê, một lời mời gọi từ Thiên Chúa được ngỏ lời với con người. Và lời mời gọi đó đến như một câu chuyện cổ tích ly kỳ, hay như một giấc mơ huyền ảo. Ấy vậy mà Đức Maria đã một lòng một ý đáp lại hai tiếng “Xin Vâng” và trao ban trọn vẹn chính mình cho chương trình của Thiên Chúa. Thật là một điều khó hiểu khi Thiên Chúa lại đến với con người bằng cách này. Và càng khó hiểu hơn khi một cô gái làng quê như Maria lại có thể đón nhận lời mời gọi đó bằng một sự tin tưởng và phó thác tuyệt đối.

Sức mạnh của sự thinh lặng

Sự thinh lặng là một trong những trạng thái mà không ít người sợ hãi khi phải đối diện. Nhưng, sự thinh lặng là khoảnh khắc vô cùng quan trọng để ta lắng nghe khao khát chân thực nơi cõi lòng mình. Cách riêng trong đời sống đức tin, thing lặng là giây phút để ta tìm đến Chúa giữa những bộn bề cuộc sống.

Thinh lặng là bí quyết của sự suy ngắm và chiêm ngưỡng. Nhất là trong thời buổi công nghệ và truyền thông hiện đại thống trị, thinh lặng càng trở nên khó khăn hơn. Vì thế, thinh lặng là khoảng thời gian rất quý báu.

Lễ Đức Mẹ Sầu Bi (15.9): Mẹ đứng đó

Không có gì ngạc nhiên khi chúng ta mừng kính lễ Đức Mẹ Sầu Bi (15.9) ngay sau lễ Suy tôn Thánh giá (14.9). Theo khía cạnh con người, Giáo hội muốn diễn tả sự đau buồn của Đức Mẹ sau khi mất đi người Con yêu dấu của mình là Đức Giêsu.

Tuy nhiên, không vì thế mà Mẹ chùn bước, quỵ ngã. Trái lại Mẹ đã đứng vững dưới chân Thập giá như lời bài hát “Mẹ đứng đó” của Linh mục Kim Long: “Mẹ đứng đó khi hoàng hôn tím màu, nhạc thương trầm buồn hắt hiu, đồi cao u hoài loan máu đào…”; “Mẹ đứng đó, tâm hồn tê tái sầu, hiệp thông cùng con dấu yêu…”

Chiêm ngắm Tình yêu

Lễ Suy tôn Thánh giá (14.9) 

Đối với người đời, hình ảnh thập giá là một điều gì đó đau đớn tột cùng và một sự thất bại thê thảm. Tuy nhiên, với người Công giáo thì khác, thập giá là biểu tượng của hy sinh, của tình yêu và vinh quang.

Hôm nay Giáo hội mời gọi chúng ta cùng nhau suy tôn Thánh giá, tức là chiêm tình yêu tự hủy của Thiên Chúa dành trọn cho con người. Chính nơi thập giá ấy, ơn cứu chuộc đã đến với con người và cánh cửa trong thân phận làm con Thiên Chúa được rộng mở.

Lễ sinh nhật Đức Maria: Niềm hy vọng cho nhân loại

Sự ra đời của mỗi một con người luôn mang đến niềm vui và hạnh phúc cho mỗi gia đình và toàn nhân loại. Hơn thế, sự hiện diện của một con người mới trên cõi đời như là dấu chỉ của hy vọng cho thế gian.

Qua tình yêu, người cha và người mẹ đã cộng tác với Thiên Chúa trong công việc sáng tạo và vun đắp cho sự sống của con người. Mỗi người con sinh ra sẽ là những niềm hy vọng cho cả Giáo Hội và xã hội, vì qua những mảnh đời nhỏ bé ấy, tình yêu và bình an của Thiên Chúa được trao ban đến cho thế giới.

Khoảng lặng của Cha

Trải qua cả một quảng đời, có những lúc ta thấy mình đắm chìm trong hạnh phúc, có những giây phút ta bị giày vò bởi đau khổ. Có những khi ta nhiệt huyết cuồng say lao vào cuộc sống, nhưng lại có khi ta miên man trầm ngâm cùng với nhiều tâm tư, suy nghĩ. 

Những lúc trầm ngâm suy tư ấy, ta gọi đó là “khoảng lặng” của dòng chảy cuộc đời. Đó là khi con người ta chững lại một khoảng nào đó trong trên hành trình không ngừng của cuộc sống. Đó là lúc tâm trạng ta như bổng dung giật mình ngẫm lại những gì đã qua. Nhưng, trong những khoảng lặng ấy của cuộc đời ta có bao giờ xuất hiện hình bóng Thiên Chúa không? Hay chính ta lại tạo nên những khoảng lặng ấy trong tâm tư của Chúa?