BƯỚC THEO ĐỨC KITÔ

 (Suy niệm Thứ 6 Tuần VI - Mùa Thường Niên)

“Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giáo và theo”, chính là lời mời gọi quyết liệt và ‘dữ dội’ của Chúa Giêsu. Có thể lời đó khó nghe, có thể lời đó khó lọt tai. Nhưng đó là sự thật mà người Kitô hữu phải đối diện, phảI chọn lựa, và không được mập mờ, không được đi nước đôi, khi muốn bước theo Đức Kitô cách trọn vẹn.

ĐỨC TIN VÀ DẤU LẠ

(Suy niệm Thứ 2 Tuần VI - Mùa Thường Niên)

Trong Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã tỏ ra gay gắt với thái độ mù quáng và nghi ngờ của những Biệt phái. Chứng kiến sự kiện lạ lùng và phi thường mà Chúa Giêsu đã làm, họ vẫn không tin vào quyền năng và sứ mệnh thiên sai của Chúa Giêsu. Họ đòi hỏi Ngài làm một dấu chỉ vĩ đại hơn hữa để họ có thể tin, và cũng một cách nào đó để thách thức Ngài. Tuy nhiên Ngài đã từ chối một cách thẳng thừng: "Thế hệ này sẽ không được một dấu lạ nào cả”.

Trong cuộc sống đời thường, nếu chúng ta đặt mọi sự kiện dưới nhãn quan đức tin, thì mỗi biến cố trong đời chính là dấu chỉ mà Thiên Chúa gửi đến cho chúng ta. Thật vậy, không phải là Chúa không làm phép lạ, nhưng quan trọng hơn là chúng ta có nhận ra phép lạ đó mỗi ngày nơi cuộc sống của mình hay không.

EP-PHA-THA: HÃY MỞ RA

 (Suy niệm Thứ 6 Tuần V - Mùa Thường Niên)

Hành động của Chúa Giêsu trong phép lạ chữa lành người câm điếc chính là hành động được lặp lại trong việc cử hành Bí tích Rửa tội. Hành động trong nghi thức đó được gọi là lời cầu nguyện Ep-pha-tha, Hãy mở ra.

Thật thế Bí tích Rửa tội cũng chính là một phép lạ mà qua đó, chúng ta được tẩy xóa tội tổ tông và được tái sinh trong đời sống mới. Trong phép lạ đó Chúa nói với mỗi người chúng ta: Ep-pha-tha, Hãy mở ra.

LỄ ĐỨC MẸ SẦU BI (15.9): MẸ ĐỨNG ĐÓ

Không quá ngạc nhiên khi chúng ta mừng kính lễ Đức Mẹ Sầu Bi (15.9) ngay sau lễ Suy tôn Thánh giá (14.9). Theo khía cạnh con người, Giáo hội muốn diễn tả sự đau khổ của Đức Mẹ sau khi mất đi người Con yêu dấu của mình là Đức Giêsu.

Tuy đau đớn tột cùng nhưng không vì thế mà Mẹ chùn bước, quỵ ngã. Mẹ đã đứng vững dưới chân Thập giá như lời bài hát “Mẹ đứng đó” của Linh mục Kim Long: “Mẹ đứng đó khi hoàng hôn tím màu, nhạc thương trầm buồn hắt hiu, đồi cao u hoài loan máu đào…”;  “Mẹ đứng đó, tâm hồn tê tái sầu, hiệp thông cùng con dấu yêu…”

NIỀM VUI PHỤC SINH

Người đời vẫn thường diễn tả niềm vui tột cùng của mình bằng câu cửa miệng: “vui như chết sống lại”. Thật thế, chắc sẽ chẳng có niềm vui nào lớn hơn cho bằng niềm vui người thân của mình sống lại.

Ánh sáng Phục sinh đã từng tỏa ngay sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần. Nấm mồ lạnh lẽo, chết chóc nay được mở tung và tràn đầy sức sống. Tin mừng Phục sinh đã sưởi ấm bao cõi lòng buồn phiền, cay đắng. Niềm vui Phục sinh đã lau khô những đôi mắt ngấn lệ của những người phụ nữ. Niềm hy vọng Phục sinh đã xoa tan thất vọng ê chề nơi các môn đệ.

Đức Kitô đã Phục sinh! Chúa đã sống lại thật! Allêluia!

CHÚA NHẬT PHỤC SINH: Ý NGHĨA CUỘC ĐỜI

Nếu như chúng ta gọi Giáng Sinh là lễ vui mừng nhất, thì Phục Sinh là lễ vinh quang nhất. Nếu gọi Lễ Giáng sinh khai mở niềm hy vọng của Ơn Cứu độ thì Phục sinh chính là bằng chứng xác thực của niềm hy vọng đó.
 
Thật thế, sự Phục Sinh là chân lý chóp đỉnh của đức tin Kitô giáo, như Thánh Phaolô xác tín: “Nếu Đức Kitô đã không chỗi dậy, thì lòng tin của anh em thật hão huyền”(1Cr 15,17).

THỨ 7 TUẦN THÁNH: CHIÊM NGẮM ĐỨC MARIA

Hình ảnh Đức Maria đứng dưới chân Thập giá Chúa Giêsu không thể nào diễn tả hết bằng lời. Có lẽ không người mẹ nào có thể đồng hành, chứng kiến và đứng vững trước hành trình đi đến cái chết của con mình. Nhưng Đức Maria thì khác! Mẹ đã làm được điều đó.

Thứ Bảy Tuần Thánh như một truyền thống là ngày dành cho sự chiêm ngắm Đức Maria. Khi Chúa Giêsu đã lìa khỏi thế, thân xác được hạ xuống trong vòng tay yêu thương của Mẹ. Mẹ ôm trọn con mình vào lòng và táng xác con trong mồ. Nhờ đâu mà Mẹ vẫn kiên vững đến như vậy?

THỨ 6 TUẦN THÁNH: VINH QUANG THẬP GIÁ


Đối với người đời, thập giá luôn mang một màu sắc của sự đau khổ, bạo lực và chết chóc. Nhưng đối với Kitô hữu, Thập giá Đức Kitô lại luôn là biểu tượng của tình yêu, sự vinh quang và niềm tự hào.

Có lẽ đó là lý do mà người phương Tây gọi hôm nay là “Good Friday” – Ngày thứ Sáu Tốt lành. Thật thế, khi Chúa Giêsu trút hơi thở cuối cùng cũng chính giây phút Ơn Cứu độ của Thiên Chúa đến với nhân loại. Đó là ngày mà thân phận làm con Thiên Chúa của chúng ta được hàn gắn lại trọn vẹn.

THỨ 5 TUẦN THÁNH: HÃY LÀM NHƯ CHÚA GIÊSU

Phụng vụ Thánh lễ Tiệc ly luôn chất chứa nhiều cảm xúc, nỗi niềm và đầy ý nghĩa. Tin Mừng gợi lại cho chúng ta khung cảnh Chúa Giêsu rửa chân cho các môn đệ. Hình ảnh và hành động “thầy rửa chân trò” mang một giá trị nhân văn sâu sắc và đậm đà tình nghĩa.

Tin mừng Gioan tường thuật “Người yêu thương họ đến cùng.” Vì yêu thương đến cùng, Chúa Giêsu đã muốn dành khoảnh khắc cuối thiêng liêng này bên các môn đệ thân tín của mình. Ngài ước mong được tâm tư với họ trước những giây phút cuối ở trần gian này. Ngài đã để lại cho họ lời trăn trối không chỉ bằng lời mà bằng cả hành động của mình.

THỨ 4 TUẦN THÁNH: CÁI TÔI VÀ THIÊN CHÚA

Con người, vốn dĩ ai cũng bị lôi cuốn, ràng buộc bởi những lợi lộc và giá trị ở trần gian. Và Giuda trong trình thuật Tin Mừng hôm nay không phải là một loại trừ.

Có lẽ ai trong chúng ta cũng khẳng định rằng: vì đồng tiền, Giuda đã vô ơn bạc nghĩa bán Thầy của mình. Tuy nhiên, điều đó chưa phải là tất cả! Cái tôi của Giuda mới là căn nguyên và cội nguồn của sự phản bội đó. Bởi cái tôi tự cao nên Giuđa trở nên cứng lòng, cứng dạ, không chịu thay đổi, hoán cải.

THỨ 3 TUẦN THÁNH: NỖI LÒNG CỦA CHÚA GIÊSU

Có lẽ không có nổi đau nào lớn cho bằng nổi đau bị phản bội bởi chính người mình yêu mến. Cũng là con người, Chúa Giêsu chắc đã ray rứt tâm can khi biết trước sự chối bỏ và phản bội của học trò mình. Ngài đau bởi vì Ngài đã rất mực yêu thương họ.

Lời Chúa hôm nay tiên báo trước sự phản bội của Giuđa và sự chối Thầy của Phêrô. Thiết nghĩ, tình yêu của Thầy Giêsu lớn hơn rất nhiều so với sự phản bội và từ chối của học trò, cho nên Ngài phải rất đau khổ và tổn thương khi phải chứng kiến cảnh “trò phản bội thầy”.

THỨ 2 TUẦN THÁNH: ĐẾN VỚI CHÚA GIÊSU

Lời Chúa hôm nay đem đến cho ta một hình ảnh thật đẹp và ý nghĩa đó là Maria ngồi kề dưới chân Chúa. Bà xức dầu thơm quý giá lên chân Người và lấy tóc mà lau.

Đức Giêsu đã không ngăn cả Maria vì Ngài biết rằng đây là điều cô cần: cô cần Chúa, cô muốn dành thời gian bên Chúa. Hình ảnh Maria đến bên Chúa chính là lời mọi gọi cho mỗi người Kitô hữu chúng ta trong Tuần Thánh này: Hãy đến với Chúa Giêsu!

CHÚA NHẬT LỄ LÁ: BƯỚC ĐI CÙNG ĐỨC GIÊSU

Phụng vụ Lễ Lá cho chúng ta thấy hai khung cảnh ảnh đối lập nhau. Khởi đầu bằng việc đón rước Chúa Giêsu vào thành Giêrusalem với bầu khí nhiệt huyết và đầy hân hoan. Đoàn người mừng vui rước lá và không ngớt reo hò: Hoan hô, chúc tụng Đấng ngự đến nhân danh Chúa!

Trái ngược lại, ba bài đọc trong Thánh lễ lại diễn tả bối cảnh u sầu, ảm đạm và bi thương. Tất cả đều tập trung về cái chết thê thảm của Chúa Giêsu trên Thập giá. Trong bài Thương khó, dân chúng không ngừng kêu lớn tiếng: Đóng đi nó vào thập giá! Đóng đinh nó vào thập giá!

Suy Niệm Thứ Bảy Tuần Thánh

                                                            Suy niệm 1: NÀY LÀ MẸ CON 


Ai trong chúng ta cũng có một người mẹ, và Chúa Giêsu cũng thế, Ngài được sinh ra từ cung lòng một người Mẹ, là Đức Trinh Nữ Maria. Nhưng có lẽ, không một người mẹ nào lại dám đi theo chứng kiến người ta lăng mạ, đánh đập và treo con mình lên thập giá cho đến chết.

Mất con là một sự mất mát to lớn đối với người mẹ đã từng mang nặng đẻ đau. Nhìn người ta đóng đinh con mình đến chết thì lại càng tê tái thảm thương biết dường nào.

Suy Niệm Thứ Sáu Tuần Thánh

Suy niệm 1: DẤU ẤN TÌNH YÊU 

“Mọi sự đã hoàn tất” (Ga 19, 28)

Hôm nay Đức Kitô sẽ hoàn tất chương trình Cứu độ của Thiên Chúa. Công cuộc Cứu độ này không phải hoàn tất bằng việc ngồi trên một ngai tòa cao sang, cũng chẳng phải trở nên một người uy quyền thống trị muôn dân. Nhưng đó là một cái chết đau đớn và tủi nhục trên thập giá.

Có lẽ với những người không cùng niềm tin, thập giá là một cái gì đó ghê rợn, điên rồ, thất bại và chết chóc. Nhưng đối với người Kitô hữu thì không! Thập giá là biểu tượng của sự hiến thân, của vinh quang và tình yêu. Hay nói các khác, thập giá chính là dấu ấn tình yêu.

Suy Niệm Thứ Năm Tuần Thánh

Suy niệm 1: YÊU THƯƠNG ĐẾN CÙNG

“Người yêu thương họ đến cùng” (Ga 13, 1)

Từ “tình yêu” nghe có vẻ ngọt ngào, thanh tao nhưng để sống trọn hai chữ đó là cả một thách thức lớn trong cuộc sống. Có khi dành cả đời người mà vẫn chẳng thể sống cho trọn hai chữ “tình yêu”.

Trần thế vốn dĩ nhiều khó khăn trăn trở, phận người lại mỏng giòn dễ vỡ, thế nên tình yêu luôn bị chi phối bởi nhiều khía cạnh trong cuộc sống. Tình yêu vợ chồng bị tách động bởi kinh tế. Tình nghĩa gia đình bị giới hạn bởi nhiều mối tương quan. Tình bằng hữu bị méo mó bởi những lợi lộc trước mắt… Quả thế, đời không như là mơ!

Suy Niệm Thứ Tư Tuần Thánh

Suy niệm 1: MA LỰC ĐỒNG TIỀN

“Thầy nói thật với các con: có một người trong các con sẽ nộp Thầy” (Mt 26, 14-25)

Tiền bạc vốn dĩ là phương tiện sinh sống của con người trong việc trao đổi, mua bán,… Tuy nhiên, nếu dùng nó để đánh giá hay cân đong các giá trị con người và cuộc sống thì thật quá tai hại.

Mặt trái của đồng tiền là “bạc”, tức là bạc tình, bạc nghĩa. Vì đồng tiền mà vợ chồng, cha con, anh em trở nên bạc bẽo với nhau.

Suy Niệm Thứ Ba Tuần Thánh

Suy niệm 1: CHỐI BỎ TRÁCH NHIỆM

“Anh sẽ thí mạng vì Thầy ư? Thật, Thầy bảo thật cho anh biết: gà chưa gáy, anh đã chối Thầy ba lần" (Ga 13, 38)

“Ai vậy? không phải tôi!” là một điệp khúc quen thuộc biện minh cho sự vô tội hay vô can của con người trong cuộc sống thường ngày. Đó là bài ca muôn thuở thường được dùng để gạt bỏ hay đổ thừa trách nhiệm lên người khác trước những vấp ngã, sai lỗi.

Suy niệm Thứ 2 Tuần Thánh

THAM LAM VÀ ÍCH KỶ

“Có biết bao người nam nữ rơi vào ước vọng giàu sang khiến họ lệ thuộc vào lợi lộc và những thú vui tầm thường![...] Không có điều gì phá hủy lòng bác ái nghê ngớm cho bằng lòng ham mê tiền bạc.” 

Thật vậy, lòng tham thường đưa con người đến sự tính toán, hẹp hòi và ích kỷ. Điều này lại một lần nữa diễn tả nơi con người Giuđa qua tường thuật của Tin Mừng Gioan. Lòng tham của ông đã không cưỡng lại được trước sự quyến rũ của tiền bạc. Sự tham lam đã biến ông trở thành kẻ tiểu nhân và ích kỷ.

Lễ Suy tôn Thánh giá (14.9)

Đối với  những người không cùng niềm tin, Thập giá là biểu tượng của sự đau khổ, sự chết, sự thất bại và kể cả sự ô nhục.

Tuy nhiên, đối với người Kitô hữu, Thập giá là một dấu chỉ thiêng liêng, cao quý vượt xa sự hiểu biết của con người. Người Kitô hữu xem Thập giá là biểu tượng của sự hy sinh, chiến thắng, vinh quang và trên hết đó là biểu tượng của tình yêu Thiên Chúa đối với con người.

Thật thế, Thập giá là trung tâm đời sống đức tin của người Kitô hữu. Bởi vì, Thập giá chính là nơi mà ơn cứu độ đã đến với toàn nhân loại; là nơi mà con người được được hòa giải với Thiên Chúa; và cũng là nơi mà tình yêu Thiên Chúa Chúa dành cho con người được mạc khải cách thực sự và trọn vẹn.