Giáo Hoàng Gioan Phaolô II: vị Thánh của người trẻ

Sự ưu tư, lo lắng cho giới trẻ cũng đã được thể hiện rõ khi ngay từ những năm đầu đời linh mục của ngài. Trong tác phẩm “Bước qua ngưỡng cửa hy vọng” (Crossing The Threshold of Hope), Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã viết: 

“Giống như người thanh niên trong Phúc Âm, để trả lời cho những vấn nạn nền tảng, điều người trẻ tìm kiếm không chỉ là ý nghĩa đời sống, mà còn là phương thế cụ thể và hiệu nghiệm để sống đời sống ấy... Đây là đặc tính cơ bản nhất của người trẻ… Người trẻ muốn là chính họ... Họ phải yêu mến chính tuổi trẻ của họ. Và điều này, mỗi một người linh mục cần phải biết và hiểu rõ.”   

Khóc và Cười

Nụ cười và tiếng khóc là trạng thái biểu hiện cảm xúc cách đặc biệt gắn liền với cả cuộc đời con người từ lúc chào đời cho đến lúc lìa cõi trần thế này.

Cuộc sống của chúng ta trở nên phong phú ý nghĩa hơn khi có thêm những tiếc khóc và nụ cười. Cười và khóc là hai cách thức thể hiện cảm xúc một cách rất tự nhiên của con người. Điều đó chứng tỏ nơi con người có một đời sống nội tâm sâu xa và một năng lượng cảm xúc cực lớn tiềm ẩn bên trong. Một thế giới vô hình, một thế giới thiêng liêng huyền bí nơi nội tâm con người mà ít ai biết được.

Người mẹ âm thầm

Cô – người mà tôi được biết đến là một người m vui tươi, nim n và luôn lo lng, chăm nom cho nhng đa con trong âm thm lng l.

Đã hơn 4 tháng t ngày gp cô ln đu, hôm nay tôi mi có dp gp li và trò chuyn cùng cô. Nhìn cô gy hơn vi nét da không còn tươi khe như trước, tôi đoán chc là thi gian va qua cô vt v nhiu. Mon men thăm hi, trò chuyn, tôi mi biết được cô đã và đang vt v làm vic vì tương lai cho nhng đa con ca mình.

Cưu mang Lời Chúa

“Phúc thay người mẹ đã cưu mang và cho Thầy bú mớm!" Nhưng Chúa Giêsu đáp lại: “Đúng hơn phải nói rằng: Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa." (Lc 11, 27-28)

Thật vậy, ai cũng biết rằng hành động có tính hùng biện và thuyết phục hơn là lời nói suông. Và hôm nay, Đức Giêsu đã cho ta một điển hình sống động về việc sống và thực hành Lời Chúa trong hành trình trần gian, đó chính là Đức Maria - Mẹ của mỗi chúng ta.

Tháng Mân Côi: Nghĩ về Mẹ

Đối với mọi người, những ai đã lớn lên trong vòng tay của mẹ đều thấy rằng, ở đời tình mẹ là thiêng liêng nhất và cao quý nhất. Nếu không nhận ra được điều đó, có lẽ chúng khó có thể cảm nghiệm được thế nào mà một tình yêu tinh ròng và bao dung, một tình yêu thanh khiết và tinh tuyền, một tình yêu hy sinh và luôn hết mình vì con.

Nhưng cũng không ít những người con đã làm tổn thương đến tình mẹ đó. Bị lôi cuốn bởi những xu thế xã hội, chạy theo những đam mê danh vọng, nhiều đứa con đã không những quên đi tình mẹ mà còn đối xử tệ bạc lên tình mẹ đó. Thật quặn đau khi nghe lời người mẹ  nói với con mình trong câu chuyện “Lá sầu riêng”: "Con ơi! Ngày con còn bé, mẹ cho con một cục kẹo, con đã theo mẹ cả ngày, bây giờ mẹ cho con cả cuộc đời, sao con nỡ lòng xua đuổi mẹ hở con?" Đây là câu hỏi được đặt ra cho mỗi người trong chúng ta trong tư cách làm con hôm nay.

Đức Maria – người Mẹ của mỗi chúng ta

Khi nhắc đến mẹ, người ta luôn nghĩ đến những hình ảnh suốt ngày “dãi nắng dầm sương”, hy sinh, tần tảo vì đàn con. Đó là hình ảnh người mẹ mộc mạc chất phác, đơn sơ và giản dị nhưng luôn ấp ủ tình thương chứa chan. Tình mẹ dành cho con luôn thật cao đẹp và chẳng bao giờ ngưng. Tình yêu đó của người mẹ được ví “như nước trong nguồn chảy ra”.

Người mẹ trần thế luôn gắn liền với những hy sinh trải rộng suốt cuộc đời. Đó là những giọt mồ hôi tưới mát đời con. Đó là những đêm thức trắng với lời ru đưa con vào đời. Đó là những chịu đựng để nuôi con khôn lớn từng ngày. Đó là những âm thầm, im lặng để con được hưởng trọn niềm vui… Cuộc đời người mẹ trần gian là thế, còn người Mẹ thiên quốc – Mẹ Maria, Mẹ của mỗi chúng ta thì sao?

Viết cho Em: Sân ga kỷ niệm

Có lần được hỏi: Nơi nào trên mảnh đất xứ người này để lại trong Em nhiều ký ức và cảm xúc nhất? Em vội đáp: “Đó là sân ga, nơi điểm đến và điểm bắt đầu của đời du học sinh, đồng thời là nơi chất chứa bao nhiêu kỷ niệm khó phai”…

Thật thế, những ngày còn ở Việt Nam chắc hẳn hai từ “sân ga” khá là xa lạ đối với nhiều người, đặc biệt là người trẻ mới lớn như Em. Nhưng bây giờ hai từ đó đã trở nên quá thân quen khi Em bước chân đến một đất văn minh và hiện đại như xứ sở Căng Gu Ru này. Sân ga đã trở nên nơi quen thuộc đến lạ thường khi nó trở thành điểm xuất phát và kết thúc từng ngày sống của một du học sinh xa nhà như Em.

Viết cho Em: Bình yên!

Quen biết Em không phải là lâu, gặp gỡ cũng chẳng phải là nhiều, nhưng những gì Em đã và đang sống, đang suy nghĩ, đang cảm nhận và đang tiếp tục bước đi là điều khiến tôi không khỏi cảm phục Em, một cô gái du học xa nhà chớm tuổi thanh xuân...

Em là cô bé với độ tuổi đôi mươi, luôn vui vẻ và hồn nhiên như bao bạn bè cùng trang lứa. Cuộc sống xa nhà với bao khó khăn và thách đố đã và đang trải qua với Em cũng giống như những bao du học sinh nơi đây. Tự thân mưu sinh tự lập trên mảnh đất mới này đã lấy đi không ít những nét thanh xuân của Em cũng như bao cô gái du học sinh.

Viết cho em: Đông đến

Vậy là mùa Đông thứ 2 nơi mảnh đất tha hương này đang đến với Em. Quả là thời gian trôi thật nhanh! Em mới ngồi đếm từng ngày đặt chân đến đất nước Kăng gu ru mà tính đến hôm nay đã gần 2 năm. Thời gian như không đợi ai bao giờ và với Em cũng vậy, nhìn lại 2 năm tưởng chừng dài lắm nhưng nó đã và đang qua đi thật nhanh.

Mùa nào cũng thế, mỗi mùa đến là một nỗi niềm trong Em lại trào dâng như  muốn “ôm trọn” nó để được cảm nhận “hương vị” đúng nghĩa theo thời gian và không gian. Đông thường được nhắc đến với sự lạnh lẽo, buốt giá. Nhưng không chỉ là thế, bên cạnh đó Đông cũng luôn mang theo những hơi ấm, hay những tia lửa tình yêu để đốt cháy những cõi lòng cô đơn. Bởi thế, Đông đã thành khoảng thời gian mà nhiều bản tình ca được ra đời dưới sự cảm nhận của nhiều nhạc sĩ.

Viết cho Em: Trở về

Gặp lại Em sau ngày tĩnh tâm, khuôn mặt em như toát lên một điều gì đó thánh thiện, tươi vui và bình an từ sâu thẳm nội tâm của mình. Niềm vui như khó có thể kìm nén, Em vội chia sẽ những gì mà em đang mang trong mình sau khi trở về từ chuyến tĩnh tâm.

Dòng đời đưa đẩy, nên lâu nay đời sống đức tin của Em không còn được mặn mà như xưa. Thật thế, không thể trách Em khi biết về hoàn cảnh và những gánh nặng đang đè lên vai tuổi xuân của một cô bé, một thân một mình trên đất người. Em xa vòng tay của gia đình và bạn bè khi chưa kịp chớm tuổi đôi mươi. Tuổi thơ của Em lớn lên trong lũy tre làng và quanh vòng tay yêu thương của mọi người trong lối xóm. Đồng nghĩa là đức tin của Em được nuôi dưỡng bởi những lời kinh ngân nga sớm tối, tiếng chuông giáo đường vang vọng khắp thôn xóm và cả những lớp học giáo lý hỏi thưa râm ran quanh làng …