Vội vã đến - vội vã đi

Thoạt nhìn cuộc sống hôm nay dưới nhiều khía cạnh, người ta có thể tóm lại trong hai chữ “vội vã”. Thật vậy, dường như tất cả mọi thứ đang được đánh giá và nhìn nhận dưới khía cạnh tốc độ mà quên đi chất lượng, hiệu quả và những giá trị đích thực của nó. 

Ẩm thực thì xuất hiện những món ăn nhanh, ngon miệng và rẻ tiền. Ảnh hưởng của xu thế nên cũng xuất hiện những bộ phim kiểu “mì ăn liền” nhạt nhẽo, nhàm chán. Lĩnh vực chăn nuôi cũng tràn lan những quảng cáo dạng ‘siêu tăng trọng’, ‘siêu nạc’, ‘siêu tốc’. Không kém phần thì ngành trồng trọt cũng thịnh hành các loại thuốc kích thích biến xanh thành chín và có loại biến hoa quả đến cả tháng sau vẫn thấy thơm ngon. 

Viết cho Em: Đợi chờ một bóng hình

Em…! Vội vã với cuộc sống mưu sinh đã nhiều lúc khiến Em quên đi thời gian hay tuổi tác của mình. Sinh nhật tuổi hai mươi tháng trước cũng là lúc Em có cơ hội nhìn lại chặng đường ngắn, nhưng lại cảm giác dài với một cô bé yếu đuối xa nhà. Em bỗng giật mình như một sự tỉnh giấc sau ngủ dài của tuổi trẻ…

Vậy là Em đã bước sang tuổi hai mươi, tuổi mà người ta vẫn nói là đẹp nhất của tuổi trẻ, tuổi mà đâu đó đọng lại những nụ hôn ngọt ngào trong vội vã. Còn với Em thì khác, nhiều đêm Em vẫn thầm mong mỏi một hơi ấm của vòng tay ai đó, hay những cái ôm thật chặt để không cảm thấy cô đơn, hoặc là một bờ vai chắc cho một giấc ngủ dài…

Viết cho Em: Mối tình đầu không có hồi kết

Em…! Cuộc sống xa nhà với Em bây giờ không còn là vấn đề đáng lo nghĩ: sinh hoạt, công việc hay học hành đã trở nên những yếu tố quen thuộc trong quỹ đạo thời gian… Mọi thứ cũng dần đi vào ổn định tương đối, có thể tạm chấp nhận cho một sự khởi đầu đơn độc ở một chân trời mới.

Nhưng… con người là thế, ai cũng có một trái tim biết “rỉ máu”, ai cũng có một “lỗ hồng” tình cảm luôn muốn được đong đầy và sưởi ấm. Em cũng như bao cô bé tuổi mới lớn trong lúc xuân sang, đây là thời điểm cần được chở che, là lúc cần được quan tâm, là khi trái tim biết cảm thấy trống vắng…

Chia sẽ và trao ban

(Thứ bảy tuần XI TN : Mt 6, 24 – 34)

Cái nguy cơ lớn nhất mà Chúa Giêsu vạch ra trong Tin mừng hôm nay chính là thái độ tự mãn, kiêu căng dẫn đến nô lệ của con người. Trong khi mưu cầu của cải vật chất, con người dễ bị biến thành nô lệ cho của cải.

Có tự do và trách nhiệm trước tiên là biết sử dụng của cải như phương tiện, chứ không như cứu cánh của cuộc sống. Điều này có nghĩa là làm chủ và sử dụng của cải để phục vụ mình và tha nhân. Đây chính là tinh thần khó nghèo đích thực của Tin mừng. Người nghèo khó đích thực không phải là người không có hay không làm ra của cải, mà chính là biết sử dụng của cải như là phương tiện của cuộc sống ngang qua việc sẽ chia và giúp đỡ.

Phát triển 'Kết Nối' – 'Đổ Vỡ' gia tăng

Khi mà thế giới đang mãi mê tìm kiếm những kỹ thuật công nghệ tiên tiến nhất để nối kết và xích lại gần hơn các mối quan hệ trong tương quan của con người với con người thì cũng là lúc mà tần suất hai chữ “đỗ vỡ” được xuất hiện nhiều hơn. Thực tế đã cho thấy sự đỗ vỡ giữa các mối quan hệ từ vĩ mô đến vi mô, từ hữu hình đến vô hình, từ cá nhân đến tập thể ngày một tăng trong nhiều khía cạnh của đời sống xã hội ngày hôm nay. 

Viết cho em: Tuổi xuân sương gió

Cuộc sống tha phương nơi đất khách quên người đã làm cho sự trẻ trung, hồn nhiên của Em bỗng chốc tan dần theo những dòng chảy của thời gian. Em đã không còn là cô bé ngây thơ, nhí nhảnh của ngày hôm qua…

Cuộc sống xa nhà, phải tự lập trên đôi bàn tay còn non nớt, phải chất lên đôi vài mền bao nhiêu bon chen của đời thường, phải đứng lên một mình với đôi chân còn non trẻ… Và giờ đây, thời gian đã khoác lên Em tấm áo nhuốn đậm bụi trần, với biết bao nhiêu vất vả, toán tính của sự đời…

Liên đới trong đời sống

Thật khó để trả lời cho chân lý sống của con người. Con người dường như chẳng đi theo một quy luật nào. Đất sống với nhau luôn bồi đắp cho nhau để tạo thành những đồi núi trùng điệp thơ mộng. Những con nước luôn liên kết với nhau mới tạo thành những dòng chảy quanh xóm làng thanh bình. Từng nhánh cỏ đan xen với nhau mới làm nên một thảm cỏ xanh tươi bát ngát. Nhưng con người lại ích lỷ, thích sống cho bản thân hơn là liên đới để san sẽ và tồn tại. 

Sống cho sự thật

Cùng với bạo lực về thể xác, nỗi khốn khổ lớn nhất mà người dân tại nhiều nước phải gánh chịu là mất cả tiếng nói. Khi tiếng nói chỉ còn là của cá nhân hay đảng phái, thì người dân chẳng khác nào người câm điếc, và cho dù cả một đám đông hò hét vang trời, thì cũng chỉ là đám đông câm điếc, vì họ không thực sự được nói lên tiếng nói đích thực của mình.

Đức Tin của người hèn mọn

Bài Tin Mừng hôm nay nói đến đức tin của người đàn bà ngoại giáo, và Đức Giêsu đã nói: “Không được lấy bánh của con cái mà ném cho chó”.

Đối với chúng ta thì câu này từ môi miệng của Chúa Giêsu là quá nặng nề không thể chấp nhận được! Nhưng đối với người Do thái, luôn khinh bỉ những người ngoại thì lại khác. Và người đàn bà ngoại giáo này không lấy đó làm điều xúc phạm. Chúa Giêsu, tuy là người Do thái, nhưng đã dùng chữ “chó con”,  như cố ý làm nhẹ bớt sự khinh bỉ này trong câu nói của Ngài Con chó con thì dễ thương hơn. 

Nhận ra phép lạ mỗi ngày

Tin mừng hôm nay mời gọi chúng ta đi vào thế giới ấy, thế giới của những câu hỏi “tại sao”. Đó là những điều mà lý trí con ngưới không thể lý giải được. Điều mà con người vẫn gọi đó là phép lạ. Thật vậy, người đàn bà bị băng huyết trong Lời Chúa hôm nay, với niềm tin rụt rè kín đáo và ngại ngùng đã được Đức Giêsu chữa lành là một phép lạ. Chính lòng tin đã giúp cho phép lạ xảy ra như Chúa Giêsu khẳng định: “Lòng tin của con đã cứu chữa con”.